Thứ tư 16/08/2017 22:11 Đăng nhập   | Liên hệ  | English English

Những câu chuyện thường ngày ở Học viện Báo chí

Thứ tư 03/05/2017 09:49

Những câu chuyện thường ngày ở Học viện Báo chí

(Tôi kể lại câu chuyện có thật này thay cho lời cảm ơn chân thành của tôi tới những con người đang thầm lặng đóng góp sức mình vì AJC)

Ở đâu đó, câu chuyện thương hiệu thường bắt đầu từ những người nổi tiếng hay những điều to tát. Với AJC chúng tôi, thương hiệu AJC bắt đầu từ những điều bình dị nhất. Thương hiệu là tình thương yêu, là trách nhiệm là niềm tin và sự chuyên nghiệp trong mỗi cá nhân. Dù đó là ai.


Chiều muộn. Một tin nhắn nhảy ra từ face book của tôi:

-  Cô ơi, cứu em với!

-  Có chuyện gì vậy em?

-  Em để quên máy ảnh trong lớp học, em đến lớp cửa đóng rồi, không thấy máy đâu, cô ơi...

Tôi vội vàng nhắn số của cô lao công cho em. Lát sau em nhắn lại: cô ơi, Cô Diệp cất hộ em rồi, cô ấy bảo em mai lên lấy cô ạ. Cô ấy tốt quá... May quá cô ạ, mặt em không còn giọt máu nào.

Tôi bảo: lần sau chừa nhé. máy bao nhiêu tiền em? 

- Gần 30Tr cô ạ hu hu, em suýt tự tử.

- Ui, đắt nhỉ.

- Nikon D7100 ạ

- Hic, hịn thế!

-  Máy ảnh chuyên nghiệp cô ạ em cho bạn mượn , nó mang trả em, em để trong ngăn bàn, cuối cùng hai đứa đi về nhà em ở mãi Trường Chinh, lúc em quay lại thì cửa khóa rồi. Cô ơi, mai em phải nộp phạt không?

-  Không đâu, em phải viết cam kết nhận lại thôi, viết lời cảm ơn các cô ấy em nhé.

-  Vâng, mai em sẽ mua quà gì cho các cô ấy.

-  Đừng mua, làm thế mất tiếng tốt của các cô ấy..

Ngày hôm sau, tôi nhắn tin hỏi em: Em nhận được máy ảnh chưa?
- Em nhận rồi, các cô ấy tốt lắm cô ạ.

Rồi ríu rít em kể cho tôi nghe về cô lao công.
Tôi ngồi im nghe em nói. Dù vẫn biết em sẽ nhận lại máy ảnh như bao lần các bạn khác đã nhận lại đồ thất lạc, nhưng tôi vẫn không khỏi thầm tự hào trong lòng. Các cô lao công là người lao động nghèo nhất trong trường, nhưng tất cả những đồ vật thất lạc của các em, bao giờ các cô cũng cất hộ và trả lại vô điều kiện. Hàng ngày, các cô vẫn cặm cụi dọn dẹp từng ngách nhỏ trong lớp học và trong khuôn viên Học viện với mức lương không cao, từ sáng sớm đến mờ tối lại tất tả về gia đình. Vậy mà tất cả những đồ thất lạc, kể cả những đồ vật có giá trị gấp cả 10 lần lương tháng của cô, bao giờ các cô cũng nhặt về, cất giữ cẩn thận và trao trả.
Tôi nói với em: Lòng tốt đâu chỉ phải giàu có mới có phải không em.

Và tôi cũng chắc chắn rằng, sau này ra trường rồi, mỗi khi nhớ về AJC em sẽ nhớ về những con người AJC tốt bụng, từ Thầy cô giáo, từ bác bảo vệ, đến cô lao công, những con người bình dị lặng thầm nhưng góp phần làm nên thương hiệu AJC, Thương hiệu của một cộng đồng nhiệt tâm, tận tình và trách nhiệm. 

Hoa VTK

Học viện Báo chí và Tuyên truyền

Học viện Báo chí & Tuyên truyền